Phaùt boà ñeà taâm
Nhaát höôùng chuyeân nieäm

adida.edu.vn

BẠN LÀM THIỆN CHẮC CHẮN CÓ THIỆN BÁO, BẠN TẠO ÁC CHẮC CHẮN CÓ ÁC BÁO. TÍCH PHƯỚC ĐƯỢC HƯỞNG NGŨ PHƯỚC

BẠN LÀM THIỆN CHẮC CHẮN

 THIỆN BÁO, BẠN TẠO ÁC CHẮC

CHẮN CÓ ÁC BÁO. TÍCH PHƯỚC

ĐƯỢC HƯỞNG NGŨ PHƯỚC

Giảng giải: Hòa Thượng Tịnh Không
 

Ở đây càng nói chúng ta càng dễ hiểu. Nghĩa là Như Lai nói Kinh, vì chúng sanh mà chỉ ra tội phước, khiến cho họ biết được, làm nhân gì thì được quả đó.

Không có chuyện làm thiện bị tội, làm ác được phước, hiểu rõ việc này, chí vi dễ hiểu, là chí giáo, chí là nói đến chỗ cuối cùng.

Ở trong điều này nói về nhân quả, nhân quả là sự thật, tuyệt đối không giả đâu. Bạn làm thiện chắc chắn có thiện báo, bạn tạo ác chắc chắn có ác báo. Bản thân mình cần nên hiểu tự cầu đa phước.

Quá khứ không biết nên tạo nhiều ác nghiệp, có thể tha thứ được, ngày nay biết rồi, quyết tâm sửa đổi, toàn tâm toàn lực tu thiện tích đức, thì tiền đồ của chúng ta càng ngày càng sáng ngời, càng ngày càng hạnh phúc.

Sáng ngời và hạnh phúc chẳng phải do người khác cho chúng ta đâu, là do bản thân bạn tạo nhân, thì bản thân bạn chắc chắn được quả báo tốt.

Xã hội ngày nay ra nông nỗi này là nguyên nhân gì vậy?

Là do mọi người không hiểu được nghiệp nhân quả báo, cho rằng mình rất thông minh, lương tâm bị che khuất, có thể chiếm đoạt những thứ của người khác, tưởng rằng đó là tài năng của mình, sai rồi.

Bạn có năng lực cướp đoạt đồ của người khác, thế lực của người khác không mạnh như bạn, không thắng được bạn, bạn đoạt được rồi, bạn có thể hưởng thụ được không?

Số của bạn không có phước báo đó, thì sau khi chiếm đoạt được tự nhiên tai nạn sẽ đến, bạn vẫn không đạt được, đây là sự thật, không phải giả đâu.

Nhà Nho dùng Khổng Lão Phu Tử làm đại diện, trong Luận Ngữ có nói về năm đức hạnh của Phu Tử: 

Ôn hòa, lương thiện, cung kính, tiết kiệm, khiêm nhường, nói thật ra đây là căn bản để làm người, cơ sở của cõi người. Ôn hậu, tâm địa đôn hậu, biểu hiện bên ngoài là ôn hòa, hiền lương, cung thận. Cung là cung kính, thận là cẩn thận.

Tiết kiệm, nhường nhịn. Ngũ Đức của Phu Tử cảm được phước báo, người Trung Quốc cổ xưa gọi là ngũ phước, ngũ phước đến cửa nhà. 

Trong ngũ phước, trong ấy thứ nhất là phước thọ, ngày nay chúng ta gọi là khỏe mạnh, sống lâu, đây là phước thứ nhất.

Thứ hai là phú quý, phú là tiền tài, quý là có địa vị, trong xã hội bạn có địa vị, có tiền tài.

Thứ ba là khang ninh, khang là kiện khang khỏe mạnh. An ninh, thân tâm yên ổn, thân tâm vui sướng. Tâm chẳng có âu lo, thân chẳng có khổ nạn, thân hưởng lạc, trong tâm hỷ duyệt vui sướng, khang ninh nghĩa là như vậy.

Thứ tư là hảo đức.

Thứ năm là khảo chung, nghĩa là chết an lành. Trong năm đức phước thọ, phú quý, khang ninh, hảo đức, khảo chung đều là quả, đều là những điều bạn hưởng thụ.

Hảo đức là nhân, tu nhân, bạn phải tu nhân, bạn làm sao có thể có được quả báo này?

Hảo đức tức là ôn, lương, cung, kiệm, nhượng, bạn có tu đức thì bạn mới có thể được phước.

Lúc hưởng phước còn phải tu đức thì phước báo của bạn mới có thể kéo dài, mới chẳng đến nỗi hưởng hết. Tu học trong Phật Pháp còn thù thắng hơn việc này.

Nhưng chúng ta phải biết năm chữ ôn, lương, cung, kiệm, nhượng này đích thật là căn bản, chúng ta tu học cũng lấy những thứ này làm căn bản, dưỡng Ngũ Ðức, tu Lục Hòa.

***