Phaùp Moân naøy thuø thaéng vi dieäu
thích hôïp nhaát cho caên taùnh
cuûa taát caû chuùng sanh

adida.edu.vn

A DI ĐÀ PHẬT ĐỐI ĐÃI VỚI TẤT CẢ MỌI NGƯỜI NHƯ THẾ NÀO?

A DI ĐÀ PHẬT ĐỐI ĐÃI VỚI TẤT CẢ

MỌI NGƯỜI NHƯ THẾ NÀO?

Giảng giải: Pháp Sư Tịnh Không

 

Hôm nay tôi nếu như li khổ đắc lạc, hôm nay tôi nếu quay về tự tánh, tôi liền dùng phương pháp này. Tâm tôi chính là A Di Đà Phật, A Phật Di Đà chính là tâm tôi. Quý vị thực sự có thể giải thoát, quý vị thực sự có thể Vãng Sanh, thực sự có thể thành tựu. Ta là Phật A Di Đà.

A Di Đà Phật đối đãi với tất cả mọi người như thế nào?

Hoàn toàn thấy thành là bản thân.

Tôi là Phật, quý vị là súc sanh vậy có được không?

Vậy là không phải Phật A Di Đà rồi. Phật A Di Đà tuyệt đối sẽ không có những ý niệm này. Phật A Di Đà nhìn thấy súc sanh, nó vốn là Phật.

Phật nhãn nhìn thấy tất cả chúng sanh, toàn là Phật, liền thành Phật. Trong mắt Bồ Tát nhìn tất cả chúng sanh toàn đều là Bồ Tát, chắc chắn không có phân biệt.

Lúc họ mê muội, Phật Bồ Tát chỉ sanh tâm lân mẫn, tâm đồng tình, nhanh chóng giúp đỡ họ đoạn nghi sanh tín, quay đầu là bờ, giúp đỡ họ. Chắc chắn không có oán hận. Làm cha mẹ nhìn thấy con cái không hiếu thuận, không nghe lời, không hiếu học, vẫn còn tức giận, Phật Bồ Tát không vậy.

Cha mẹ vì sao sẽ tức giận?

Vì cha mẹ mê hoặc, chưa giác ngộ. Phật Bồ Tát giác ngộ rồi, hiểu rõ rồi, chắc chắn sẽ không tức giận. Những biểu hiện của Phật Bồ Tát, chắc chắn là bốn đức mà trong Hoàn Nguyên Quán nói. Trong tất cả các thời, tất cả các nơi, tất cả cảnh duyên, quý vị tỉ mỉ quan sát, họ hiển lộ ra chính là bốn đức.

Tùy duyên diệu dụng, oai nghi hữu tắc, oai nghi là giáo hóa chúng sanh, thân hành. Nhu hòa chất trực, đại chúng sanh khổ. Thị hiện tại thế gian này, đây chính là chịu khổ thay chúng sanh. Thế gian là như thế nào họ hoàn toàn hiểu rõ.

Họ có khổ không?

Họ không khổ, họ không vui. Nhưng họ giống như biểu diễn trên sàn sân khấu, họ phải diễn giống như thật. Biểu diễn không phải là vì bản thân, là vì chúng sanh, thân giáo. Ngôn giáo thân giáo đều là vì chúng sanh, không phải vì bản thân.

Bản thân đã viên mãn, đã thành Phật rồi, là vì chúng sanh. Đây gọi là thay chúng sanh chịu khổ. Cho nên nghe Kinh nghe pháp họ có thể nắm vững được trọng điểm. Đắc văn yếu tân, nghe được bộ phận quan trọng của Phật Pháp.

Tuyệt lưu lãng ưu, lưu lãng là gì?

Lục đạo luân hồi. Sau khi hiểu rõ rồi không còn lang thang nữa. Ngài muốn biểu diễn lang thang, phải từ trong lang thang mà quay đầu, đây là Phật dạy Bồ Tát.

Vì sao phải đi lang thang?

Không lang thang, không ở trong lục đạo làm việc luân hồi, trong lục đạo duyên không còn nữa, lang thang trong lục đạo, chúng sanh trong lục đạo và ta đều có duyên, là đi kết duyên với họ. Bất luận là thiện duyên hay ác duyên. Chỉ cần có tiếp xúc với quý vị, có gật đầu với quý vị, hoặc là trợn mắt một cái, đều có duyên.

Rộng kết pháp duyên, sau đó lại thị hiện tu đạo. Ở trên núi mấy mươi năm không xuống núi, đều làm những tấm gương này cho mọi người thấy. Bảo thưởng pháp lạc cũng là thị hiện.

Thị hiện điều gì?

Cổ nhân nói Thế vị sao đậm bằng pháp vị, Lạc trong Phật Pháp là chân lạc. Lạc ở cõi người cõi trời đều không thể sánh. Học Phật là sự việc an vui, không phải chịu khổ. Người thế gian thân tâm không bình thường.

Họ muốn như thế nào mới an vui?

Họ cần kích thích, cần uống thuốc độc, họ cảm thấy uống thuốc độc là khoái lạc, tiêm morphine là khoái lạc. Họ thích niềm vui đó. Niềm vui đó phải trả giá đau thương. Thân thể, tinh thần họ đều phải chịu tổn thất.

Nhưng họ cứ vui theo đó mà không chán. Pháp lạc không cần những thứ này. Cũng không cần những thứ thuốc độc, cũng không cần morphine, mà vui vẻ hơn họ rất nhiều, hạnh phúc hơn nhiều, pháp lạc.

Trong pháp lạc không có danh văn lợi dưỡng, không có ngũ dục lục trần. Ngũ dục lục trần, danh văn lợi dưỡng, trong đó có lạc, trong đó có hưởng thụ, đều là không bình thường.

***