Phaùp Moân naøy thuø thaéng vi dieäu
thích hôïp nhaát cho caên taùnh
cuûa taát caû chuùng sanh

adida.edu.vn

CÓ NHIỀU PHÁP MÔN LÀ VÌ MUỐN THÍCH HỢP VỚI NHIỀU NGƯỜI CĂN TÁNH KHÁC NHAU

CÓ NHIỀU PHÁP MÔN LÀ VÌ

MUỐN THÍCH HỢP VỚI NHIỀU NGƯỜI

CĂN TÁNH KHÁC NHAU

Giảng giải: Pháp Sư Tịnh Không

 

Đây là tỷ dụ. Chính vì như vậy, Đức Phật mới mở ra tám vạn bốn nghìn Pháp Môn, với ý nghĩa nhằm làm cho ai nấy đều theo đường trở về nhà, chẳng đi đường vòng.

Nhà: Chân Như bổn tánh giống như cái tâm của vòng tròn, còn lũ chúng sanh chúng ta giống như đang đứng trên rìa ngoài của vòng tròn. Quý vị muốn đi đến cái tâm của vòng tròn thì phải đi thẳng theo đường kính, về thẳng đến nhà, chẳng thể đi quanh quẹo.

Người khác tu Pháp Môn khác, người ấy cứ đứng ngay tại điểm đó, theo lối đó trở về nhà. Ta đứng tại điểm này, ta cũng có thể theo đường này trở về nhà. Ta chẳng cần đánh một đường vòng, học theo người ta.

Học theo người ta chưa chắc đã có thể về đến nhà. Học Phật nhất định phải khế cơ, khế cơ là thích hợp với căn tánh và trình độ của chính mình, lại còn có thể thích hợp hoàn cảnh sống hiện thời, chẳng gây Chướng Ngại hay mâu thuẫn với cuộc sống hiện tại của chúng ta, tu hành như vậy sẽ thuận tiện.

Có nhiều Pháp Môn là vì muốn thích hợp với những người có căn tánh khác nhau, do vậy, Đức Phật giảng nhiều Pháp Môn vì chẳng phải chỉ giảng cho một cá nhân.

Ví như bác sĩ trị bệnh kê rất nhiều toa thuốc, những toa thuốc ấy chẳng phải chỉ vì một người mà kê toa. Có những Pháp Môn chẳng thích hợp cho chúng ta tu học, tu tập những Pháp Môn ấy chỉ chuốc thêm phiền, tăng trưởng phiền não, tăng trưởng tà kiến.

Những Pháp Môn ấy có phải do Đức Phật nói ra hay không?

Do Đức Phật nói, nhưng chẳng hợp với căn cơ của chúng ta, chẳng khế cơ mà.

Vì vậy, nhất định phải chọn lựa Pháp Môn. Khi Đức Phật còn tại thế, chẳng cần phải chọn lựa vì quý vị đến thưa hỏi Đức Phật, Đức Phật bèn nói một Pháp Môn, giống như quý vị đi khám bệnh, thầy thuốc ngay lập tức kê toa.

Hiện thời, Đức Phật chẳng còn trụ thế nữa, những Kinh Điển được lưu lại chính là các toa thuốc đã kê cho rất nhiều người thuở ấy. Không có cách nào kê toa thuốc cho thật khớp với căn bệnh mà chúng ta đang mắc phải hiện thời.

Bác sĩ chỉ dựa theo bệnh tình mà kê toa, chứ bệnh nhân chẳng thể bị bệnh đúng như triệu chứng mô tả trong toa thuốc được. Nay Đức Phật đã không còn trụ thế, Kinh Điển là toa thuốc, chúng ta lấy đọc, suy xét mỗi toa thuốc có thể trị được căn bệnh của ta hay không.

Nếu nhận thấy toa thuốc ấy chẳng thích hợp với căn bệnh cho lắm, phải nhanh chóng thay đổi cho phù hợp, thay đổi toa thuốc, thay đổi phương pháp, ngõ hầu chính mình đạt được một chút lợi ích trong sự tu học là tốt rồi, bèn có thể tiếp tục nỗ lực không ngừng, công hiệu là nhất định đoạn được phiền não.

***