Phaùp Moân naøy thuø thaéng vi dieäu
thích hôïp nhaát cho caên taùnh
cuûa taát caû chuùng sanh

adida.edu.vn

PHÁP MÔN NÀY TẤT CẢ CHƯ PHẬT TÁN THÁN, THIÊN KINH VẠN LUẬN CHỈ QUY

PHÁP MÔN NÀY TẤT CẢ

CHƯ PHẬT TÁN THÁN,

THIÊN KINH VẠN LUẬN CHỈ QUY

Giảng giải: Pháp Sư Tịnh Không

 

Chúng ta đều là phần tử tri thức, nói các Pháp Đại Thừa khác chúng ta dễ dàng tiếp nhận.

Tôi năm xưa khi mới học, Phương Tiên Sinh giới thiệu cho tôi, Đại Sư Chương Gia chỉ dẫn, tôi đối với tánh tướng hai tông có hứng thú nồng hậu,  đối với Pháp Môn niệm Phật Vãng Sanh tôi không tin tưởng. Lão Sư của tôi là lão Cư sĩ Lý Bỉnh Nam chuyên tu Tịnh Độ, chuyên hoằng Tịnh Độ.

Tôi ngưỡng mộ đạo đức của thầy nên theo thầy học giảng Kinh. Thầy khuyên tôi tu Tịnh Độ, dạy tôi đọc Ấn Quang Đại Sư Văn Sao. Sau khi tôi đọc rồi, tôi rất bái phục, không phản đối Tịnh Độ, nhưng tôi không chịu học.

Lão Sư khuyên tôi rất là khẩn thiết, thầy nói:

Từ xưa đến nay nhiều Tổ Sư Đại Đức như vậy, người có học vấn, có đạo đức đều tu Pháp Môn này.

Nếu như thật tu sai rồi thì cũng không thua thiệt gì, ông có lỗ một lần cũng có quan hệ gì đâu?

Thầy khuyên tôi như vậy, hết lòng hết dạ, thế nhưng tôi vẫn là không chịu nỗ lực học tập. Cho nên nếu tôi không đem thứ này hiểu cho rõ ràng tường tận, thông suốt thấu   đáo, nếu bạn bảo tôi đi làm thì rất khó. Năm xưa tôi giảng Kinh Hoa Nghiêm, tôi giảng qua mười bảy năm, tôi ở trên Kinh Hoa Nghiêm tường tận thấu hiểu.

Tôi đang giảng Kinh, có một hôm bỗng nhiên nghĩ ra Văn Thù, Phổ Hiền học Pháp Môn gì, Thiện Tài Đồng Tử học Pháp Môn gì?

Các Ngài đều niệm Phật cầu sanh Thế Giới Cực Lạc. Việc này đích thực  đối với chúng ta mà nói là có một chấn động rất lớn. Tôi không hề nghĩ đến các Ngài là niệm Phật cầu Vãng Sanh Tịnh Độ.

Sau đó từ trong Kinh này từ đầu đến cuối tỉ mỉ mà quan sát, hiểu rõ đạo lý này, khẳng định Pháp Môn này tất  cả Chư Phật tán thán, Thiên Kinh Vạn Luận chỉ qui. Người xưa giảng Kinh, Kinh này gọi là nhất thừa liễu nghĩa, vạn thiện đồng qui, bất khả tư nghì. Tôi mới khẳng định cách nói này, mới không hoài nghi.

Cho nên tôi học Phật gần ba mươi năm thì tôi mới khẳng định Pháp Môn này, chân thật không dễ dàng. Nếu tôi không có những Lão Sư tốt này, có thể nói, tôi gặp được ba vị thầy này đều là cao thủ nổi tiếng thời cận đại.

Tôi học Phật có thể nói là vô cùng may mắn, không đi qua con đường oan uổng, thế nhưng do vì phiền não tập khí của chính mình nên đã bỏ lỡ rất nhiều năm.

Thế nhưng thành thật mà nói, nếu như năm xưa Lão Sư Lý giảng Kinh Di  Đà cho tôi nghe, giảng cho tôi nghe Kinh Vô Lượng Thọ như tôi hiện tại giảng được rõ ràng tường tận như vậy thì tôi sớm đã tin tưởng rồi.

Các Ngài nói thật là bao quát chung chung, không có tường tận và thấu triệt như vậy, cho nên phải làm cho tôi mất hết thời gian hai ba mươi năm, tôi mới tìm ra được lối đi này, mới tin tưởng Lão Sư Ngài đã hết lời khuyên bảo. Tương đối không dễ dàng!

***