Phaùp Moân naøy thuø thaéng vi dieäu
thích hôïp nhaát cho caên taùnh
cuûa taát caû chuùng sanh

adida.edu.vn

KINH PHẬT ĐÃ NÓI RÕ, NHƯNG CÁC NHÀ KHOA HỌC VẪN CHƯA THỂ NÓI RÕ RÀNG NHƯ THẾ

KINH PHẬT ĐÃ NÓI RÕ,

NHƯNG CÁC NHÀ KHOA HỌC VẪN

CHƯA THỂ NÓI RÕ RÀNG NHƯ THẾ

Giảng giải: Pháp Sư Tịnh Không

 

Nguyện thật sự phát khởi, đến khi quý vị đại triệt đại ngộ, trở thành Pháp Thân Bồ Tát, chứng đắc Phật quả, sẽ thực hiện nguyện này, thực hiện viên mãn.

Chúng sanh không nhất định phải cầu cạnh quý vị, chỉ cần họ gặp khổ nạn, tin tức khổ nạn truyền tới, quý vị nhận được bèn có ứng.

Từ sách Hoàn Nguyên Quán, chúng ta thấy ba thứ trọn khắp, bèn hiểu tin tức ấy truyền đi nhanh chóng đến mức nào.

Hiền Thủ Quốc Sư nêu một thí dụ là một vi trần, trong Phật Pháp gọi một vi trần là cực vi vi, đại khái tương đương với Lượng Tử được phát hiện bởi Lượng Tử Lực Học hiện thời, Lượng Tử còn nhỏ hơn hạt cơ bản.

Các nhà khoa học coi hạt nhỏ nhất ấy là cơ sở vật chất, hiện thời họ còn tiến hơn một bước, nghiên cứu nhận biết Lượng Tử là tiểu quang tử, nó là một thứ tạo thành vật chất, còn nhỏ hơn hạt cơ bản.

Nó có ba thứ đặc tính, Kinh Phật đã nói rõ, nhưng các nhà khoa học vẫn chưa thể nói rõ ràng như thế, chưa nói được. Tiểu quang tử dao động, lập tức trọn khắp Pháp Giới, chẳng có tốc độ nào nhanh hơn nó. Tốc độ ánh sáng hay tốc độ sóng điện từ đều thua kém rất xa.

Khi nó động sẽ trọn khắp Pháp Giới, cho nên tin tức lan truyền hết sức nhanh chóng. Bất luận người ấy hữu tâm, vô tâm, hữu ý, vô ý, những tin tức như vậy bậc Bát Địa Bồ Tát trở lên đều nhận được. Quý vị thấy Bát Địa, Cửu Địa, Thập Địa, Đẳng Giác, Diệu Giác, năm địa vị Phật, Bồ Tát ấy đều nhận được.

Sau khi đã nhận được, lẽ nào các Ngài chẳng ứng?

Hễ nhận được, nhất định sẽ hồi ứng. Tốc độ hồi ứng gần như đồng thời với tốc độ cảm.

Vì sao?

Ứng cũng là lập tức trọn khắp Pháp Giới. Vì thế, cái hay của kiến tánh là ở chỗ này. Tin tức trọn khắp Pháp Giới Hư Không Giới, chẳng sót một điều gì, hiểu rõ ràng, rành rẽ, người ấy, Người đã kiến tánh khởi tác dụng hồi ứng.

Hồi ứng cũng chẳng cần phải suy xét, chẳng hề suy xét, mà tự nhiên hồi ứng, nhất định giúp đỡ quý vị.

Sự hồi ứng rõ rệt là tám tướng thành đạo, người ấy đã hồi ứng.

Bởi lẽ, nguyện này là bổn nguyện, là nguyện đã phát nơi nhân địa, hiện thời hoàn toàn thực hiện, có năng lực Ư vô lượng Thế Giới thành Đẳng Chánh Giác Thành Đẳng Chánh Giác trong vô lượng Thế Giới, chỉ nói một câu này.

Một câu bao hàm những điều khác, quý vị thấy kể cả hiện thân thành Phật hóa độ chúng sanh đều có thể, nên hiện làm Bồ Tát, hiện làm Thanh Văn, hiện làm Duyên Giác, hiện làm quốc vương, đại thần, đồng nam, đồng nữ, cho đến hiện thành hoa cỏ, cây cối, núi, sông, đại địa, không có gì chẳng thể thị hiện.

Rốt cuộc Ngài thị hiện bằng cách nào?

Chính mình chẳng có ý nghĩ gì. Tùy chúng sanh tâm, ứng sở tri lượng. Thuận theo tâm chúng sanh ứng hợp với khả năng nhận biết của họ, Kinh Lăng Nghiêm đã nói như vậy. Vì thế, vẫn là do ý niệm của chúng sanh. Chúng sanh có ý niệm như thế nào, Ngài dùng phương pháp như thế ấy để cảm ứng. Chúng ta chớ nên không biết đạo lý như vậy.

Hiểu đạo lý này, liễu giải chân tướng sự thật, mới biết chư Phật, Bồ Tát và chúng ta cảm ứng là sự thật, chẳng giả. Hơn nữa, tốc độ cảm ứng vô cùng nhanh chóng, chúng ta có lúc chẳng thể nhận biết, là do bản thân chúng ta nghiệp chướng quá nặng.

Nghiệp chướng nhẹ hơn một chút sẽ có thể cảm nhận. Trong thế gian, có những người được gọi là Có công năng đặc dị, họ có thể thấy, nghe, đối với những tin tức truyền đến Chư Phật, Bồ Tát họ nghe thấy, có những hiện tượng bị họ trông thấy, chẳng phải là không có.

Chúng tôi đi qua nhiều nơi, đã thấy khá nhiều người lạ lùng, có thật hay không?

Có thể. Từ Kinh Phật luôn có thể tìm thấy những lý luận làm căn cứ để giải thích những hiện tượng ấy.

Nguyện, kế tiếp là giải thích nguyện, Thệ nguyện dã Là thệ nguyện, tứ hoằng thệ nguyện.

Pháp Quật viết:

Ư xuất thế đạo hy cầu vi nguyện. Hy giả, niệm dã, nguyện dã.

Sách Pháp Quật nói:

Mong cầu đạo xuất thế là nguyện. Hy là niệm, là nguyện. Do vậy, Hy cầu giống như chữ Hy trong hy vọng. Trong tâm chúng ta có điều mong cầu, trong nguyện có điều mong cầu, có điều hy cầu. Hựu Thế Giới giả, Thế chỉ thời gian, Giới chỉ không gian.

Lại nữa, Thế Giới:

Thế chỉ thời gian, Giới chỉ không gian. Kinh Phật thường nói đến Thế Giới, các nhà khoa học hiện thời nói là Thời không Thời gian và không gian. Thời không như các nhà khoa học thường nói chính là Thế Giới trong Kinh Phật.

Thủ Lăng Nghiêm Kinh viết:

Thế vi thiên lưu, Giới vi phương vị. Nhữ kim đương tri, Đông, Tây, Nam, Bắc, Đông Nam, Tây Nam, Đông Bắc, Tây Bắc, thượng, hạ vi Giới.Quá khứ, vị lai, hiện tại vi Thế.

***